Trong Tam Quốc Diễn Nghĩa Lưu Bị được ca ngợi như người “Thương dân, lấy dân làm gốc”, và hay lấy đức để thu phục
    người khác. Tuy nhiên rõ ràng Lưu Bị là người có tham vọng rất lớn, và là một lãnh đạo biết nắm bắt cơ hội. Ông cùng Lã Bố
    ở Từ Châu, Lã Bố từng cứu mạng ông, nhưng Lưu Bị lại khuyên Tào Tháo giết Lã Bố, trừ đi mối họa sau này. Sau đó ông
    phản Tào Tháo để chạy theo Viên Thiệu, sau đó rời bỏ Viên Thiệu để nương nhờ Lưu Biểu. Sau trận Xích Bích, ông chớp thời
    cơ chiếm lấy Kinh Châu trước quân Ngô, lập Lưu Kỳ làm bù nhìn.

    Rõ ràng nhất là việc phản bội Lưu Chương, trở mặt đánh chiếm đất Thục, rồi cho Lưu Chương chức “quan Huyện” để giam
    lỏng. Lưu Bị lại "lừa dối" thông gia, mượn Kinh Châu rồi không chịu trả. Ông cũng cho người giết Bành Dạng, một trong số
    những người giúp ông chiếm Ba Thục. Và sự nhanh nhạy của Lưu Bị cũng bộc lộ phần nào trong các mẩu chuyện như “Mượn
    sấm để lừa Tào Tháo”, “Quẳng con mua lòng tướng”.

    Lưu Bị là một nhà lãnh đạo có sức hút và rất giỏi thu phục lòng người. Ông có trong tay khá nhiều nhân tài, những người này
    đều trung thành theo ông tới chết (không như nhà Ngụy diễn ra nhiều cuộc phản loạn, tiêu biểu là cha con Tư Mã Ý giết vua
    Ngụy tiếm ngôi).

    Tài cm quân của Lưu Bị, tuy không bằng Tào Tháo, nhưng cũng không phải thấp. Khi Kinh Châu bị Tào Tháo vây, Lưu Bị có
    4.000 quân, chiêu hàng được vài ngàn nạn dân Ô Hoàn, rồi lại được Đào Khiêm cấp 4.000 quân nữa, có hơn 1 vạn người mà
    đã phá được vòng vây, cùng Đào Khiêm thế thủ ở Đan Dương.

    Khi về với Tào Tháo, Lưu Bị mang 1000 quân đi chặn đánh hàng vạn quân Viên Thuật. Thuật bị thua trận phải quay trở lại và
    kiệt sức ốm chết. Cùng lúc, Lưu Bị mang 1000 quân đuổi được Thuật bèn chính thức ly khai khỏi Tào Tháo, mang quân
    chiếm lại Từ Châu, giết chết Xa Trụ.

    Có ý kiến cho rằng Tào Tháo bỏ cơ hội đánh Tây Xuyên vì ông không đánh giá cao tài năng quân sự của Lưu Bị và trở về để
    lo dọn đường cho việc xưng vương. Đầu năm 219, Lưu Bị qua sông Miện Thuỷ, dựa vào sườn núi Định Quân đóng quân. Hạ
    Hầu Uyên không biết là kế, mang toàn quân đến vây đánh, bị phục binh của tướng Hoàng Trung từ trên núi đổ xuống đánh
    ngang sườn. Uyên và Thứ sử Ích châu là Triệu Ngung cùng tử trận. Lưu Bị chiếm được Hán Trung.

    Ngụy vương Tào Tháo được tin, đích thân mang đại quân từ Tràng An qua hang Tà Cốc vào Xuyên để quyết chiến. Lưu Bị
    giữ thế phòng thủ không ra giao chiến. Qua hơn 1 tháng khiêu chiến không đánh được trận nào, quân Tào mệt mỏi. Lưu Bị lại
    sai người lọt vào hàng ngũ quân Tào làm nội ứng, phao tin đồn khiến quân Tào chán nản phải rút lui. Tào Tháo lúc đó tuổi đã
    cao, sức lực không còn tráng kiện; ông liệu thế không thể thắng được Lưu Bị, đành hạ lệnh lui quân. Trước khi rút lui, ông nói
    với các tướng: Ta vốn không tin là Lưu Bị có tài cán tới như thế. Nhưng bên cạnh y hiện đã có người tài (chỉ Pháp Chính).

    Các sử gia Trung Quốc đánh giá câu nói này là lời tự trấn an tinh thần cho mình theo kiểu A.Q

    Với tài thu phục nhân tâm, Lưu Bị thu nạp được rất nhiều người tài. Thuở lập nghiệp, ông dù tay trắng nhưng 2 mãnh tướng
    Quan Vũ, Trương Phi vẫn bất chấp khó khăn mà phụng sự ông. Sau này, ông có 1 quân sư giỏi là Từ Thứ, nhưng sau đó, vì
    bị Tào Tháo mang tính mạng của mẹ mình ra doạ nên Từ Thứ phải bái biệt Lưu Bị, đi sang với Tào Tháo. Nhưng trước khi đi,
    Từ Thứ có nói với Lưu Bị rằng: "Dù Thứ này đi sang với tên hoạn quan Tào Tháo nhưng cả đời, Thứ thề không cống hiến
    cho hắn bất kì 1 kế nào". Và Từ Thứ còn tiến cử Gia Cát Lượng - 1 con người cực kì tài giỏi làm quân sư cho Lưu Bị. Lưu Bị
    đã tới tìm Gia Cát Lượng, mời về làm quân sư cho mình. Sau đó, Lưu Bị có thêm 1 đại quân sư nữa là Bàng Thống - 1 người
    ngang tài với Gia Cát Lượng.


                                                                                                                                                    
TÍNH CÁCH ANH HÙNG

Quanh co rắc rối chuyện tình

Đôi khi cứ đứng một mình lại hay !

Rằng hay thì thật là hay

Loay hoay ngày tháng... lại say chuyện tình !!

------------------------------    

MỘNG BÁ VƯƠNG

Mộng bá vương ai người quyết định

Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân

Sự đời vần vũ như mây gió

Đổi thời gian đổi cả không gian.


Tụ, tán nhờ có duyên

Ly, hợp vốn do tình

Trả món nợ non sông trước mắt

Mặc đời sau thiên hạ luận bàn